Ở nơi vùng núi sâu hun hút

Posted by

Ở nơi vùng núi sâu hun hút
Người con trai cõng mẹ trên lưng
Vứt từng nhánh, từng nhánh cây xuống đất
Bà quên đi bản thân
Vì sự an toàn của con mình
Bài thơ nói đến một câu chuyện truyền miệng của Nhật Bản. Người con trai sẽ cõng mẹ mình lên đỉnh núi và bỏ mặc mẹ ở đó. Trong quá trình di chuyển, người mẹ sẽ bẻ cây ven đường ném xuống đất làm dấu cho cậu con trai biết đường trở về ngôi làng. Một khi bị bỏ rơi như vậy, người mẹ sẽ chết vì đói, ảo giác và cóng do nhiệt độ xuống thấp vào buổi tối.
Theo lịch sử, vào năm 1783, núi lửa Asama phun trào đã gây nên trận hạn hán lớn ở nhiều vùng trên khắp nước Nhật. Ngay sau đó, người dân còn phải đối diện với mưa lớn, lũ quét, sâu bọ phá hoại mùa màng, mọi hoạt động nông nghiệp gần như đình trệ, lương thực khan hiếm trong khi số miệng ăn lại quá nhiều. Nạn đói phủ một màu sắc ảm đạm lên toàn bộ khu làng ở vùng chân núi.
Để chiến đấu với nạn đói hoành hành, người dân vùng này phải tìm đủ mọi cách để duy trì cuộc sống. Thiên nhiên không cho phép họ trồng trọt chăn nuôi nhưng cơn đói có bao giờ ngừng lại. Cách duy nhất chính là giảm số nhân khẩu trong làng.
Ngay lúc đó, một cuộc chọn lọc đã được thực hiện. Mỗi gia đình sẽ phải quyết định ai là người có ích, và ai là gánh nặng. Những người bị coi là “thừa thãi” buộc phải rời khỏi làng. Đối tượng bị đào thải chính là người già – những người không thể đóng góp sức lao động cũng như không có khả năng tự chăm sóc bản thân
Về số phận của những người già, họ sẽ bị đưa lên đỉnh núi hoặc những vùng xa xôi hẻo lánh và bị bỏ mặc ở đó đến chết.